🦕 Hàn Nhậm Phục Hối Hận Đã Muộn
Hàn Nhậm Phục Hối Hận Đã Muộn! - (Chương 6) - Tác giả Tuyết Mai Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Pd3kqY2. - Anh và Kì Liên đã ngủ cùng với nhau rồi sao? Trong chính ngôi nhà này?Hàn Nhậm Phục không nghĩ sẽ có ngày Tiêu Ý Nhã hỏi mình chuyện này, nhất thời không biết phản ứng thế nào. Hắn nhíu mày không vui, hỏi Thì sao?Tiêu Ý Nhã sớm đã chết tâm, khi thấy hắn thừa nhận, trong lòng ngoài chua xót thống khổ thì cũng không còn gì nữa. Nhưng cô vẫn muốn xác minh, muốn lần cuối giúp hắn rồi buông Đã ngủ bao nhiêu lần? Cách đây bao nhiêu lâu?Hàn Nhậm Phục rất ít khi lộ vẻ mất bình tĩnh, không trả lời câu hỏi này. Chỉ dùng ánh mắt thâm sâu lạnh lùng nhìn Ý Nhã cũng không e dè trước mặt hắn nữa, nhàn nhạt hỏi Anh và cô ấy đã có con rồi?Hàn Nhậm Phục ngả người về phía sau, ánh mắt ngày càng lạnh nhạt, gật gật đầu. Hắn Đợi vài ngày nữa khi mẹ tôi ra nước ngoài, cô hãy chuyển ra ngoài sống đi. Tôi sẽ trợ cấp phí sinh hoạt và học phí hàng tháng cho cô. Kì Liên đang mang thai, tôi cũng không muốn nhìn thấy em ấy khó Nhã chua xót cười, nước mắt cũng theo đó mà chảy ra. Hàn Nhậm Phục, hắn cũng chỉ được đến thế. Ngay từ đầu hắn vốn đã chán ghét cô, còn hận cô chen vào mối quan hệ giữa hắn và Kì Liên nói nếu không có cô, hai người đã sớm kết hôn từ rời đi là điều đương nhiên. "Nhưng Hàn Nhậm Phục, nể tình ngày hôm ấy trong đám tang cha mẹ tôi, anh thành tâm dập đầu ba lạy, xem như đây là sự ôn nhu cuối cùng tôi dành lại cho anh"Ý Nhã đưa tay lau nước mắt, ngăn không cho mình yếu đuối, dùng khí thế kiên cường nhất mà nói với Hàn Nhậm Phục. - Nhậm Phục, Kì Liên đã sớm ngoại tình sau lưng anh, cái thai ấy cũng không phải của Hàn Nhậm Phục lại chỉ cười khẩy, hắn cho rằng Ý Nhã không biết tự lượng sức, cô vậy mà ở trước mặt hắn bới móc Kì Liên, khiến hắn chán ghét lại càng thêm chán ghét. Hắn không thèm để tâm nữa, nắm áo khoác chuẩn bị đứng dậy, lúc này, Ý Nhã đột nhiên Anh rồi sẽ phải hối Nhậm Phục quay phắt người, đưa tay bóp cổ cô gái trước mặt, ép cô dính sát vào ghế alpha, gằn Câm miệng, cô đừng tưởng tôi không biết rõ con người của Nhã vẫn dùng đôi mắt đỏ hoe điềm tĩnh nhìn hắn, khó nhọc hỏi lại. - Tôi là người thế nào?Đối diện với đôi con ngươi trong trẻo sâu hun hút kia, những lời bên miệng định nói bỗng dưng bị hắn nuốt trở lại, Hàn Nhậm Phục không trì triết Ý Nhã nữa, chỉ hỏi một Cô cùng em trai Cao Hiên, Cao Ngạn Thiên có mối quan hệ như thế nào?Tiêu Ý Nhã không khỏi sửng Tại sao anh biết cậu ấy?Không nhận được câu trả lời thỏa đáng, lại thêm thấy vẻ mặt lo lắng của Ý Nhã, Hàn Nhậm Phục cười nhạt, hắn đứng dậy xoay người bỏ Ý Nhã giờ không ngăn nổi nước mắt của mình nữa, nằm yên lặng lẽ khóc."Ngạn Thiên, Ngạn Thiên..."Sáng sớm ngày hôm sau, khi cô tỉnh dậy thì Hàn Nhậm Phục đã rời đi từ khi nào, Hàn phu nhân cũng nhắn cho cô một cái tin, nói rằng mình đã trở về Thụy Điển, dặn cô chăm sóc bản thân thật tốt, đừng quá mức bận tâm đến điều phu nhân rất tốt, từ khi cha mẹ qua đời, chỉ còn mình bà quan tâm đến cô. Nếu không vì bà tâm tâm nguyện nguyện muốn cô ở lại, Ý Nhã cũng đã sớm ra khỏi căn nhà sửa soạn một chút, định sẽ lên trường làm cho xong luận án ngày hôm nay. Thế nhưng trong nhà lại có khách không mời mà Liên rất tự nhiên từ bên ngoài bước vào, nhìn thấy cô thì gật đầu cười nhẹ, không biết xấu hổ mà Nhậm Phục đi làm rồi ạ?Ý Nhã không bận tâm đến cô ta, xoay người lên lầu lấy áo khoác. Kì Liên vẫn một mực đi theo. Lên đến đầu cầu thang, Ý Nhã xoay người Cô muốn gì?Kì Liên vẫn cười một cách thật tự nhiên, cười đến giả Chị xem chị kìa, bộ dạng xù lông ấy thật khiến người ta hứng cũng rất dứt khoát, cô ta nắm lấy tay Ý Nhã dằng mạnh một cái, tự mình ngã lăn xuống dưới. Ý Nhã chưa biết phản ứng thế nào thì dưới đó đã có người la Máu... Máu... Kì Liên tiểu thư...
- Cô muốn đi đâu? Tiêu Ý Nhã nghe vậy thì dừng bước chân, xoay người nhìn Hàn Nhậm Phục, có vẻ không hiểu ý hắn muốn gì. Hàn Nhậm Phục thì ngược lại, chăm chú nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt của cô. Dường như gầy đi rất nhiều, ánh mắt luôn ngậm cười kia cũng không còn sáng ngời như xưa nữa. Có thể nói thời gian qua hẳn là sống không dễ dàng. Hắn đột nhiên có ý nghĩ có vẻ như hơn ba năm qua, hắn chưa bao giờ nhìn kĩ gương mặt cô. Hàn Nhậm Phục đứng dậy, chậm rãi tiến gần về phía Tiêu Ý Nhã, đưa ánh mắt nhàn nhạt của mình nhìn vào hai bàn tay được bó thạch cao của cô, hai bàn tay đầy những vết thâm, có thể nhìn thấy mạch máu màu xanh đen hiện lên rõ ràng. Còn có những vết thương ở cánh tay, ở cổ không thể để quần áo che khuất. Hàn Nhậm Phục trước đây là người cao ngạo, hắn cho dù làm chuyện gì cũng sẽ không hai lời, lười giải thích. Nhưng hôm nay nhìn thấy Tiêu Ý Nhã một thân đơn bạc trong gió, với ánh mắt xa cách kia nhìn hắn, ma xui quỷ khiến, Hàn Nhậm Phục đột nhiên nói một câu. - Tôi không biết đêm ấy chúng sẽ đánh cô. Tiêu Ý Nhã lẳng lặng nhìn hắn, nghe hắn giải thích. Cho rằng bản thân là vì muốn lo chuyện bao đồng cùng xui xẻo, vốn ngay từ ban đầu không tính sẽ trách Hàn Nhậm Phục, bèn nhẹ gật đầu. Sau một hồi lâu, Ý Nhã kéo lại áo mình, nói. - Xin lỗi vì thời gian qua đã làm phiền. Khi Hàn phu nhân trở về, tự tôi sẽ nói chuyện hủy hôn với bà ấy. Hàn Nhậm Phục nhíu mày, có vẻ như không tin vào tai mình. - Hủy hôn? Tiêu Ý Nhã thở dài một hơi, cái thở dài mang nhiều tâm tư. Có vẻ sau một khoảng thời gian dài chìm sâu trong vũng lầy, cô đã thoát ra khỏi tháng ngày tăm tối ấy. Tháng ngày yêu sâu đậm một người mà chẳng hề được đáp lại. Tất cả những đau khổ đã trải qua, đều quên đi. Chỉ mong sau này đường ai nấy đi, vạn sự đều bình an. - Là do sự cố chấp của tôi, đã ảnh hưởng đến cuộc sống của anh rồi. Hàn Nhậm Phục chỉ nhìn cô, trong lòng là bão giông cuồn cuộn, không muốn nói gì và cũng không biết nói gì. Hắn cảm thấy từ ngày hôm nay, có rất nhiều thứ đã thay đổi rồi. Chẳng hạn như đoạn tình cảm mà Tiêu Ý Nhã đã khắc cốt ghi tâm dành cho hắn vậy. - Nhưng mà... Tiêu Ý Nhã dù biết mình sẽ sớm chỉ là một lớp bụi phủ trong kí ức của người đàn ông trước mặt. Nhưng trước khi tạm biệt thế gian, Hàn Nhậm Phục vẫn mãi là tín ngưỡng đẹp nhất trong lòng cô. Tiêu Ý Nhã không thể tận mắt chứng kiến hắn bị người mà hắn hết lòng yêu thương đâm một nhát sau lưng được. Tiêu Ý Nhã chậm rãi nói. - Hãy cẩn thận với Trác Văn và Kì Liên. Kì Liên... cô ấy không giống những điều anh luôn tâm niệm đâu. Nói rồi xoay người lên lầu. Mặc cho Hàn Nhậm Phục đứng đó, hắn nhìn theo bước chân nặng nề của Tiêu Ý Nhã. Trong lòng không hiểu sao lại là một mảng đau thương mất mát. Dường như hắn vừa đánh mất một điều gì đó rất quan trọng. Tiêu Ý Nhã đồ đạc ở Hàn gia cũng không nhiều, chỉ có vài bộ quần áo cũ, vài quyển sách, vài tấm ảnh chụp gia đình và... thuốc. Thuốc... Nửa năm trước, Tiêu Ý Nhã trong một lần sốt cao đã đi bệnh viện khám sức khỏe. Cuối cùng phát hiện bản thân vậy mà bị ung thư xương sọ và cột sống. Người bị ung thư lúc phát hiện thì đã là giai đoạn ba, bốn. Tiêu Ý Nhã cũng không ngoại lệ, bác sĩ nói cùng lắm thì cô sống đến đầu thu sang năm. Tiêu Ý Nhã lúc đó chỉ cười nhẹ, cũng chẳng cảm thấy đau khổ gì. Từ chối yêu cầu hóa trị cùng phẫu thuật của bác sĩ, nói một câu. - Tôi giữ lại trái tim là đủ rồi. Vì Cao Ngạn Thiên cần một trái tim. Thu dọn xong, Tiêu Ý Nhã xách theo một chiếc túi chẳng to lắm, lặng lẽ rời khỏi Hàn gia. Ngẩng mặt nhìn lên, thấy có vài bông tuyết tung bay trong gió, liền có thể thoái mái cảm thán trong lòng. - Là tuyết đầu mùa. Ở phía trên cửa sổ lầu ba của Hàn gia, Hàn Nhậm Phục dõi theo bóng lưng của Tiêu Ý Nhã rời đi, đến khi bóng dáng ấy bị những bông tuyết trắng nhẹ nhàng che phủ mới nhắm mắt lại. "Chết tiệt, lại đau đầu rồi..."
Thông tin truyện Hàn Nhậm Phục, Hối Hận Đã Muộn! Tác giảTuyết Mai Thể loạiNgôn Tình, Đô Thị Trạng tháiĐang ra Đánh giá từ 1 lượt Bạn đang đọc truyện Hàn Nhậm Phục, Hối Hận Đã Muộn! của tác giả Tuyết Mai. Nhưng cái người mà anh ta nâng niu chiều chuộng kia lại phản bội anh ta, mà anh ta chỉ một mực che chở, một mực tin lời cô ta, không thèm để ý những gì cô nhắc nhở...Tổn thương cũng đã đủ rồi, cô nghĩ đã đến lúc cần từ bỏ...Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ngôn Hoan hay Điện Đức Hoàng.
hàn nhậm phục hối hận đã muộn